Hành trình phát triển chuỗi 300 quán cà phê của ông chủ 7x

0
106

Là người con của núi rừng, từ nhỏ anh đã được uống thử cà phê và sớm trở thành tín đồ của loại thức uống đầy mê hoặc này. Tuy nhiên, càng về sau, anh càng khó tìm được hương vị cà phê từng làm mình say đắm.

Anh thử qua nhiều loại cà phê, từ loại có giá chưa tới 10.000 đồng ở các quán cóc ven đường đến gần 100.000 đồng tại nhà hàng lớn. Tất cả chúng đều có màu đen, sánh đậm và nhiều bọt trắng. Nhưng trong ký ức của anh, loại cà phê được rang mộc từ những hạt cà phê nguyên chất chỉ có màu nâu cánh gián, không sánh và có một ít bọt màu nâu khi khuấy mạnh.

Nghi ngờ người bán “phù phép” trong lúc pha chế, Dương tìm mua cà phê bột của nhiều nhãn hiệu khác nhau trên thị trường về nhà tự pha. Nhưng kết quả vẫn không có gì thay đổi.

Quyết tâm tìm ra nguyên nhân, anh đến một số cơ sở rang xay cà phê ở quê nhà để tìm hiểu. Lúc này anh mới phát hiện, để chiều theo khẩu vị của người tiêu dùng, gần như tất cả các cơ sở rang xay nhỏ lẻ đều pha trộn, tẩm ướp vào cà phê nhiều loại nguyên liệu và phụ gia khác nhau. Trường hợp ít thì chỉ thêm caramel, bơ, hương ca cao… để tăng độ đậm sánh và mùi hương cho cà phê; còn “nặng đô” hơn thì trộn cả đậu nành, bắp, hạt cau… rang cháy để tạo độ béo hoặc gia tăng lợi nhuận.

Thực ra, cà phê pha trộn không phải là “đặc sản” riêng của Việt Nam. Cà phê trộn đã xuất hiện trên thế giới từ thế chiến thứ II – khi loại thức uống này đã hình thành cho mình một lực lượng tín đồ đông đảo tại các nước và nguồn cung cà phê hạt đột ngột bị hạn chế. Thị trường buộc phải tạo ra món đồ uống có hương vị tương tự như cà phê từ các nguồn nguyên liệu khác.

Chẳng hạn tại Đức, lúc bấy giờ xuất hiện dòng nước uống Ersatzkaffee được làm từ rễ rau diếp xoăn, mạch nha, đại mạch, lúa mạch đen và hạt sồi. Nhật, Thụy Sỹ sản xuất và sử dụng bột đậu nành rang từ trước năm 1912 và Italy cũng trộn bột đậu nành đen vào cà phê từ năm 1905.

Tình hình tương tự diễn ra tại Việt Nam từ sau năm 1975, khi lượng cà phê sản xuất ra được ưu tiên cho xuất khẩu. Để thỏa mãn cơn “ghiền”, người ta đã tạo ra thức uống mới bằng cách pha trộn hạt cà phê mẻ, xấu hay cả vỏ cà phê với bơ, caramel, sữa, đậu nành, bắp, cau rang… thậm chí là rượu và nước mắm.

Điểm khác biệt giữa hai thị trường, theo tìm hiểu của anh Dương, là khi kinh tế phát triển và nguồn cung nguyên liệu trở lại dồi dào, đa phần tín đồ cà phê các nước đã nhanh chóng tìm lại niềm vui thưởng thức một ly cà phê nguyên chất; thì người tiêu dùng Việt Nam vẫn còn vương vấn với vị sánh đậm và béo thơm của cà phê trộn.

Với sự nhanh nhạy của một người làm kinh doanh, Dương tin tưởng thị trường cà phê trong nước rồi sẽ chuyển biến theo xu hướng chung của thế giới. Người tiêu dùng sẽ dần thay đổi khẩu vị, để thưởng thức một ly cà phê làm từ 100% cà phê.

Nghĩ là làm, anh đăng ký ngay domain www.CaPheNguyenChat.vn và đặt tên thương hiệu là Nguyen Chat Coffee, như sợ ai đó “giành” mất ý tưởng của mình.

“Tôi thích cái tên thuần Việt, dễ đi vào lòng người, chứ không phải một cái tên nước ngoài xa lạ nào đó”, Dương chia sẻ.

Sau đó là những tháng ngày anh lặn lội khắp các vùng nguyên liệu, sống với nông dân để tìm hiểu, học hỏi bí quyết tạo ra loại cà phê có mùi vị thơm ngon mà không cần pha trộn hay tẩm ướp bất cứ phụ gia nào. Anh thống kê, Việt Nam có đến 5 chủng loại cà phê phổ biến là robusta, arabica, liberia, culi và moka.

Nguồn : vnexpress.net

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.